Sunday, July 17, 2011

Ăn trái đào hái hoa hồng đào

Tên sách: Ăn trái đào hái hoa hồng đào
Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
NXB Hội Nhà văn

Những câu chuyện bình thường tưởng như nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng với ngòi bút tinh tế của mình, nhà văn Võ Thị Xuân Hà để lại trong người đọc cảm giác nhói đau và những suy nghĩ sâu sắc về số phận con người.




Trong Ăn trái đào hái hoa hồng đào, nhà văn đặc biệt quan tâm đến những người trẻ tuổi, họ đang bế tắc trước cuộc đời, họ cô đơn, lạc lõng giữa xã hội. Họ là "Một, Nhị, Tam" trong Băng Hắc Long Điểu. Xã hội trong con mắt họ là sự bát nháo nhố nhăng, trật tự đã biến mất, ý nghĩa cuộc sống cũng biến mất. Một Hắc, thủ lĩnh của cả nhóm, 17 tuổi, là con gái, nó biết có thể mình rồi phải xuống địa ngục, phải chịu những hình phạt, đời đời kiếp kiếp bị xích trong ngục tối của Diêm Vương. Nhưng nó vẫn lập băng nhóm và đi ăn cướp bởi nó thấy những bọn đạo đức giả tởm lợm ấy suốt ngày chỉ biết vênh mặt lên với đời, nó cần có tiền cho em nó đi học, đi du học để đổi đời. Nhị Long, đã đi du học nhưng lại trở về và gia nhập băng nhóm, nó ghét đi học và coi đó là một nỗi sợ, những bài giảng cứ từ tai nọ chạy sang tai kia chẳng còn tí gì cả. Nó chán nản và thấy thật vô nghĩa trước những trò đua đòi bắt chước của giới trẻ "Dự báo trào lưu sắp tới của teen ta sau khi hết trò sẽ chuyển sang trò cạo tóc như Britney Spears hay kiểu "khoe hàng" của Lindsay Lohan"… Hiện thực cuộc sống chướng tai gai mắt, những giá trị đạo đức bị đảo lộn, điều đó làm những người trẻ mất đi niềm tin tưởng, họ bất mãn nhưng không có cách giải quyết và cuối cùng sự bất mãn đáng thương dẫn họ vào những ngõ cụt của cuộc đời. Họ phạm tội và chỉ để lại mấy dòng chữ lạnh lùng trên báo chí: “Ngày 23.x.200x, nguồn tin CA thành phố BS cho biết đã triệt phá băng cướp khét tiếng có tên Hắc Long Điểu, bắt 3 tên: Một Hắc, Nhị Long và Tam Điểu.

Đây là nhóm đối tượng chuyên quậy phá, gây mất trật tự an ninh, cướp tiền vàng trên địa bàn thành phố trong suốt thời gian gần đây. “Thủ lĩnh” của băng nhóm là LBH, 17 tuổi, biệt danh Một Hắc, vốn là nữ sinh trường trung học PT.

Cơ quan cảnh sát điều tra đã bắt tạm giam thêm 6 đối tượng có liên quan (từ 16 - 18 tuổi) trong băng nhóm”.


Nhà văn không cố đi tìm câu trả lời tại sao một phần lớp trẻ lại trở nên như vậy, mà đã khéo léo dùng ngòi bút của mình dưới hình thức những trang nhật ký giúp người đọc có cái nhìn gần gũi hơn đối với các nhân vật.

Hiện thực xã hội trong những câu chuyện làm day dứt lòng người đọc. Có một sự bất ổn ẩn giấu ở phía sau, đó là sự tha hóa của con người, của xã hội về đạo đức, cách sống, nó biểu hiện rõ nhất qua cách sống của một bộ phận giới trẻ. Tuy nhiên, bên cạnh cái ranh giới đôi khi không phân định rõ ràng giữa tốt xấu, thiện ác ấy vẫn có những con người khơi dậy niềm tin cho chúng ta. Họ sống, họ hy sinh để bảo vệ cuộc sống cho những người khác. Chúng ta sẽ càng phải cảm phục họ khi mà trong xã hội ai ai cũng chỉ lo vun vén cho bản thân mình. Họ là những Mặt trời ở lại, họ neo giữ những giá trị tốt đẹp trong lòng mình và neo giữ lại niềm tin vào cuộc sống cho những người khác. Đó là những người như Trung úy NNA đã dũng cảm leo lên tòa nhà đang bốc cháy rừng rực để cứu người, anh cứu hết người này đến người khác và đã hy sinh anh dũng.

13 truyện ngắn trong tập sách này là 13 góc nhìn khác nhau về cuộc sống, về số phận con người. Những nỗi đau, những day dứt và mất mát được nhà văn Võ Thị Xuân Hà thể hiện một cách khéo léo, tinh tế. Tự những câu văn cũng đã có sức lay động rung cảm lòng người đọc. Mỗi câu chuyện, một cuộc đời, mỗi nỗi đau, một nỗi buồn lan tỏa từ truyện này sang truyện khác, muôn màu muôn vẻ không hề giống nhau. Tất cả đều gợi lên sự mất mát, nhẹ nhàng nhưng nó ngấm dần sâu vào trong mạch máu để rồi trở thành một nỗi ám ảnh về con người, về số phận buồn thương, đặc biệt là của những người phụ nữ.

Tuệ Minh


Thư Viện Sài Gòn